| Giấc Mơ Trường Sơn - An Tiêm |
|
|
|
| Văn Học và Nghệ Thuật - Văn Thơ Phật Giáo | |||||||||
| Viết bởi Tuệ Sỹ | |||||||||
Trang 1 của 4 Hai tập đầu (Phương Trời Viễn Mộng làm trước năm 1975, và Giấc Mơ Trường Sơn, làm từ 1975 đến 80) thuộc loại thơ diễn tả những suy tư về thân phận con người, về cảnh vô thường của tạo hóa, về vận nước thăng trầm, về lòng ái quốc và tinh thần dấn thân của kẻ sĩ... Còn hai tập sau (Tĩnh Tọa, làm từ 1983 đến 2000, và Tĩnh Thất, làm từ 2000 đến 2001) phần lớn là những bài thơ rất cô đọng, được sử dụng ngôn ngữ siêu thực hòa với ngôn ngữ cổ phong hiện thực, tạo thành những hình ảnh kỳ ảo riêng tây. Mà bóng dáng của những hình ảnh ấy ảo hóa đến vô cùng. Trích: Ðọc "Giấc Mơ Trường Sơn" Thi tập của Tuệ Sỹ Đan Hà GIẤC MƠ TRƯỜNG SƠNTuệ SỹAn Tiêm Xuất bản
Ngược xuôi nhớ nửa cung đàn Ai đem quán trọ mà ngăn nẻo về. Anh ôm giấc mộng đi hoang Biết đâu mà kiếm trăng ngàn cho em. Mục LụcPHƯƠNG TRỜI VIỄN MỘNGMộng trường sinh Cánh chim trời Hương ngày cũ Hoài niệm Khung trời cũ Mưa cao nguyên Tóc huyền Hận thu cao Kết từ GIẤC MƠ TRƯỜNG SƠNTự tình Những năm anh đi Một bóng trăng gầy Phố trưa Luống cải chân đồi Ác mộng Một thoáng chiêm bao Ta biết Cỏ dại ven bờ Cuối năm Bếp lửa giữa rừng khuya Tống biệt hành Cây khô Anh sẽ về thăm phố cũ Nhìn ngọn nến khuya Trầm mặc Nhớ dương cầm Bài thơ bỏ sót Tiếng gà gáy trưa Dạ khúc Tìm em trong giấc chiêm bao Tiếng nhạc vọng Tôi vẫn đợi Ngồi giữa tha ma Quán trọ của ngàn sao Buổi sáng tập viết chữ thảo Thương nhớ Bài ca cô gái Trường Sơn Hạ sơn TĨNH TỌATrúc và nhện Bình minh Hạt cát Loạn thị Vết rạn Trăng Bồi hồi Bài ca cuối cùng Mộng ngày TĨNH THẤT
MỘNG TRƯỜNG SINH Đá mòn phơi nẻo tà dương Nằm nghe nước lũ khóc chừng cuộc chơi Ngàn năm vang một nỗi đời Gió đưa cuộc lữ lên lời viễn phương Đan sa rã mộng phi thường Đào tiên trụi lá bên đường tử sinh Đồng hoang mục tử chung tình Đăm chiêu dư ảnh nóc đình hạc khô.
CÁNH CHIM TRỜI Một ước hẹn đã chôn vùi tang tóc Cánh chim trời xa mãi giữa lòng sâu Nghe một nỗi hao mòn trong thoáng chốc Một mùa thu một vạn tiếng kêu gào Khuya còn lạnh sương mù và gió lốc Thở hơi dài cát bụi cuốn chiêm bao. Bên cửa sổ bên kia đồi sao mọc Một lần đi là vĩnh viễn con tàu Đi để nhớ những chiều pha tóc trắng Mắt lưng chừng trông giọt máu phiêu lưu.
HƯƠNG NGÀY CŨ Màu nắng xế ôi màu hương tóc cũ Chiều trơ vơ chiều dạt mấy hồn tôi Trời viễn mộng đọa đầy đi mấy thuở Mộng kiêu hùng hay muối mặn giữa trùng khơi.
HOÀI NIỆM Một đêm thôi mắt trầm sâu đáy biển Hai bàn tay khói phủ tóc tơ xa Miền đất đó trăng đã gầy vĩnh viễn Từ vu vơ bên giấc ngủ mơ hồ. Một lần định như sao ngàn đã định Lại một lần nông nổi vết sa cơ. Trời vẫn vậy vẫn mây chiều gió tĩnh Vẫn một đời nghe kể chuyện không như Vẫn sống chết với điêu tàn vờ vĩnh Để mắt mù nhìn lại cõi không hư. Một lần ngại trước thông già cung kỉnh Chẳng một lần nhầm lẫn không ư ? Ngày mai nhé ta chờ mi một chuyến Hai bàn tay khói phủ tóc tơ xa.
KHUNG TRỜI CŨ Đôi mắt ướt tuổi vàng cung trời hội cũ Áo màu xanh không xanh mãi trên đồi hoang Phút vội vã bỗng thấy mình du thủ Thắp đèn khuya ngồi kể chuyện trăng tàn Từ núi lạnh đến biển im muôn thuở Đỉnh đá này và hạt muối đó chưa tan Cười với nắng một ngày sao chóng thế Nay mùa đông mai mùa hạ buồn chăng Đếm tóc bạc tuổi đời chưa đủ Bụi đường dài gót mỏi đi quanh Giờ ngó lại bốn vách tường ủ rủ Suối rừng xa ngược nước xuôi ngàn.
MƯA CAO NGUYÊN 1. Một con én một đoạn đường lây lất Một đêm dài nghe thác đổ trên cao Ta bước vội qua dòng sông biền biệt Đợi mưa dầm trong cánh bướm xôn xao 2 Bóng ma gọi tên người mỗi sáng Từng ngày qua từng tiếng vu vơ Mưa xanh lên tóc huyền sương nặng Trong giấc mơ lá dạt xa bờ. 3 Người đứng mãi giữa lòng sông nhuộm nắng Kể chuyện gì nơi ngày cũ xa xưa Con bướm nhỏ đi về trong cánh mỏng Nhưng về đâu một chiếc lá xa mùa 4 Năm tháng vẫn như nụ cười trong mộng Người mãi đi như nước chảy xa nguồn Bờ bến lạ chút tự tình với bóng Mây lạc loài ôi tóc cũ ngàn năm.
TÓCHUYỀN Tang thương một dải tóc huyền Bãi dâu ngàn suối mấy miền hoang vu Gởi thân gió cuốn xa mù Áo xanh cát trắng trời thu muộn màng Chênh vênh hoa đỏ nắng vàng Gót xiêu dốc núi vai mang mây chiều Tóc huyền loạn cả nguyên tiêu Lãng du ai ngỡ cô liêu bạc đầu.
HẬN THU CAO Quì xuống đó nghe hương trời cát bụi Đôi chân trần xuôi ảo ảnh về đâu Tay níu lại những lần khân chìm nỗi Hận thu cao mây trắng bỗng thay màu Ta sẽ rủ gió lùa trên tóc rối Giọng ân tình năn nỉ bước đi mau Còi rộn rã bởi hoang đường đã đổi Bởi phiêu lưu ngày tháng vẫn con tàu Vẫn lăn lóc với đá mòn dứt nối Đá mòn ơi cười một thuở chiêm bao. Quì xuống nữa ngủ vùi trong cát bụi Nửa chừng say quán trọ khóc lao xao Tay níu nữa gốc thông già trơ trọi Đứng bên đường nghe mối hận lên cao. Nha Trang1973
KẾT TỪ Ngược xuôi nhớ nửa cung đàn Ai đem quán trọ mà ngăn nẻo về.
|


