| Kinh Hoa Nghiêm Phẩm Tu Di Đảnh Thượng Kệ Tán, 14 |
|
|
|
| Kinh bộ bắc truyền - Kinh Hoa Nghiêm | |||
| Viết bởi Thích Trí Tịnh | |||
Các Bồ-tát như Pháp Huệ … từ cõi nước Phật ở mười phương cùng đến nhóm họp, mỗi vị đều nói kệ ca tụng vô lượng công đức thắng diệu của Phật đã tu hành.
Kinh Ðại Phương Quảng Phật Hoa NghiêmHán Dịch: Ðại Sư Thật Xoa Nan ÐàViệt Dịch: HT Thích Trí Tịnh(Trọn bộ 4 tập – Tái bản lần thứ hai)Nhà xuất bản Tôn giáo Hà Nội – PL.2549 – DL.2005(Chánh Tân Tu Đại Tạng, tập 10, Hoa Nghiêm Bộ, số hiệu
0278, 80 quyển, Đại Phương Quảng Phật Hoa Nghiêm Kinh, Đường Thật-xoa-nan-đà
dịch, bttdtkvn) Mục Lục TẬP 101. Phẩm Thế Chủ Diệu Nghiêm thứ nhất. (Hán bộ từ quyển thứ nhứt đến hết quyển thứ năm) 02. Phẩm Như Lai Hiện Tướng thứ hai. (Hán bộ trọn quyển thứ sáu) 03. Phẩm Phổ Hiền Tam Muội thứ ba. (Hán bộ phần đầu quyển thứ bảy) 04. Phẩm Thế Giới Thành Tựu thứ tư. (Hán bộ phần sau quyển thứ bảy) 05. Phẩm Hoa Tạng Thế Giới thứ năm. (Hán bộ từ quyển thứ tám đến hết quyển thứ mười) 06. Phẩm Tỳ Lô Giá Na thứ sáu. (Hán bộ trọn quyển thứ mười một) 07. Phẩm Như Lai Danh Hiệu thứ bảy. (Hán bộ phần đầu quyển thứ mười hai) 08. Phẩm Tứ Thánh Ðế thứ tám. (Hán bộ phần sau quyển thứ mười hai) 09. Phẩm Quang Minh Giác thứ chín. (Hán bộ phần đầu quyển thứ mười ba) 10. Phẩm Bồ Tát Vấn Minh thứ mười. (Hán bộ phần sau quyển thứ mười ba) 11. Phẩm Tịnh Hạnh thứ mười một. (Hán bộ phần đầu quyển thứ mười bốn) 12. Phẩm Hiền Thủ thứ mười hai. (Hán bộ phần sau quyển thứ mười bốn đến hết quyển thứ mười lăm) 13. Phẩm Thăng Tu Di Sơn Đảnh thứ mười ba. (Hán bộ phần đầu quyển thứ mười sáu) 14. Phẩm Tu Di Sơn Đảnh Kệ Tán thứ mười bốn. (Hán bộ phần giữa quyển thứ mười sáu) 15. Phẩm Thập Trụ thứ mười lăm. (Hán bộ phần sau quyển thứ mười sáu) 16. Phẩm Phạm Hạnh thứ mười sáu. (Hán bộ phần đầu quyển thứ mười bảy) 17. Phẩm Sơ Phát Tâm Công Đức thứ mười bảy. (Hán bộ phần sau quyển thứ mười bảy) 18. Phẩm Minh Pháp thứ mười tám. (Hán bộ trọn quyển thứ mười tám) 19. Phẩm Thăng Dạ Ma Thiên Cung thứ mười chín. (Hán bộ phần đầu quyển thứ mười chín) 20. Phẩm Dạ Ma Kệ Tán thứ hai mươi. (Hán bộ phần giữa quyển thứ mười chín) 21. Phẩm Thập Hạnh thứ hai mươi mốt. (Hán bộ phần sau quyển thứ mười chín đến hết quyển thứ hai mươi) PHẨM TU DI SƠN ÐẢNH KỆ TÁN THỨ MƯỜI BỐN(Hán bộ phần giữa quyển thứ mười sáu) Lúc bấy giờ, do thần lực của đức Phật, từ ngoài trăm Phật sát vi trần số quốc độ, mười phương đều có một đại Bồ tát, mỗi vị đều cùng một Phật sát vi trần số Bồ tát đồng vân tập đến. Mười đại Bồ tát là: Pháp Huệ Bồ tát, Nhứt Thiết Huệ Bồ tát, Thắng Huệ Bồ tát, Công Ðức Huệ Bồ tát, Tinh Tấn Huệ Bồ tát, Thiện Huệ Bồ tát, Trí Huệ Bồ tát, Chơn Thiệt Huệ Bồ tát, Vô Thượng Huệ Bồ tát, Kiên Cố Huệ Bồ tát. Cõi nước của các ngài theo thứ tự là: Nhơn Ðà La Hoa thế giới, Ba Ðầu Ma Hoa thế giới, Bửu Hoa thế giới, Ưu Bát La Hoa thế giới, Kim Cang Hoa thế giới, Diệu Hương Hoa thế giới, Duyệt Ý Hoa thế giới, A Lô Hoa thế giới, Na La Ðà Hoa thế giới, Hư Không Hoa thế giới. Chư Phật ngự trị nơi đó theo thứ tự là: Thù Ðặc Nguyệt Phật, Vô Tận Nguyệt Phật, Bất Ðộng Nguyệt Phật, Phong Nguyệt Phật, Thủy Nguyệt Phật, Giải Thoát Nguyệt Phật, Vô Thượng Nguyệt Phật, Tinh Tú Nguyệt Phật, Thanh Tịnh Nguyệt Phật, Minh Liễu Nguyệt Phật. Chư Bồ tát này đến đảnh lễ chơn Phật, rồi tùy phương đến, đều riêng hóa hiện tòa sư tử Tỳ lô giá na tạng mà ngồi kiết già trên đó. Như chư Bồ tát vân tập đến đảnh núi Tu Di nơi thế giới này, thập phương thế giới cũng đều như thế cả, đến danh hiệu, quốc độ và chư Phật cũng đồng. Lúc đó đức Thế Tôn, từ nơi các ngón của hai chưn phóng trăm ngàn ức quang minh màu đẹp chiếu khắp trong cung của Ðế Thích ở mười phương thế giới, Phật và đại chúng đều hiển hiện cả. Pháp Huệ Bồ tát thừa oai thần của Phật quan sát khắp mười phương rồi nói kệ rằng: Phật phóng tịnh quang minh Thấy khắp tất cả Phật Ðảnh núi Tu Di Vương Ở trong điện Diệu Thắng. Tất cả Thiên Ðế Thích Thỉnh Phật vào cung điện Ðều nói mười kệ hay Ca ngợi chư Như Lai. Trong các đại hội ấy Bao nhiêu chúng Bồ tát Ðều từ mười phương đến Hóa tòa mà an tọa. Bồ tát trong hội đó Danh hiệu đồng chúng tôi, Những cõi từ đó đến Danh tự cũng vẫn đồng; Bổn quốc chư Như Lai Hồng danh đều cũng đồng, Bồ tát nơi bổn Phật Tịnh tu hạnh vô thượng. Ðại chúng nên quan sát Như Lai tự tại lực Tất cả Diêm Phù Ðề Ðều nói Phật tại đấy. Chúng ta nay thấy Phật Trụ nơi đảnh Tu Di Thập phương cũng như vậy Như Lai tự tại lực. Trong mỗi mỗi thế giới Phát tâm cầu Phật đạo Nương nơi nguyện như vậy Tu tập hạnh Bồ đề. Phật dùng nhiều thân hình Du hành khắp thế gian Pháp giới không chướng ngại Không ai trắc lượng được. Huệ quang hằng chiếu khắp Ðời tối đều trừ diệt, Tất cả không sánh bằng Thế nào lường biết được! Nhứt Thiết Huệ Bồ tát, thừa oai lực của đức Phật, quan sát khắp mười phương rồi nói kệ rằng: Giả sử trăm ngàn kiếp Thường thấy đức Như Lai Chẳng y chơn thật nghĩa Mà quán đấng Cứu Thế, Người này chấp lấy tướng Thêm lớn lưới mê lầm Giam trói ngục sanh tử Ðui mù, chẳng thấy Phật. Quan sát nơi các pháp Ðều không có tự tánh Tướng nó, vốn sanh diệt Chỉ là danh thuyết giả. Tất cả pháp vô sanh Tất cả pháp vô diệt Nếu hiểu được như vậy Chư Phật thường hiện tiền. Pháp tánh vốn không tịch Vô thủ, cũng vô kiến Tánh không, tức là Phật Chẳng thể nghĩ lường được. Nếu biết tất cả pháp Thể tánh đều như vậy Người này thời chẳng bị Phiền não làm nhiễm trước. Phàm phu thấy các pháp Chỉ chuyển theo tướng giả Chẳng rõ pháp vô tướng Do đây chẳng thấy Phật. Ðức Phật lìa ba thời Các tướng đều đầy đủ Trụ nơi vô sở trụ Cùng khắp mà bất động. Tôi quán tất cả pháp Thảy đều được rõ ràng Nay thấy đức Như Lai Quyết định không nghi ngờ. Pháp Huệ trước đã nói Như Lai chơn thiệt tánh, Tôi từ đó rõ biết Bồ đề khó nghĩ bàn. Thắng Huệ Bồ tát thừa oai lực của Phật, quan sát khắp mười phương rồi nói kệ rằng: Như Lai đại trí huệ Hi hữu không sánh bằng Tất cả những thế gian Tư duy chẳng đến được. Phàm phu vọng quan sát Chấp tướng chẳng đúng lý Phật lìa tất cả tướng Chẳng phải họ biết được. Kẻ vô tri mê lầm Vọng chấp tướng ngũ uẩn Chẳng biết chơn tánh kia Người này chẳng thấy Phật. Rõ biết tất cả pháp Ðều không có tự tánh Hiểu pháp tánh như vậy Thời thấy Lô Xá Na. Vì do tiền ngũ uẩn Có hậu uẩn tương tục Rõ biết nơi tánh này Thấy Phật khó nghĩ bàn. Ví như báu trong tối Không đèn thời chẳng thấy Phật pháp không người nói Dầu huệ chẳng biết được. Cũng như mắt bị lòa Chẳng thấy màu xinh đẹp Như vậy tâm bất tịnh Chẳng thấy các Phật pháp. Lại như mặt trời sáng Kẻ mù không thấy được Tâm không có trí huệ Trọn chẳng thấy chư Phật. Nếu chữa hết bịnh lòa Bỏ lìa lòng tưởng sắc Chẳng thấy nơi các pháp Thời thấy được Như Lai. Nhứt Thiết Huệ đã nói Chư Phật Bồ Ðề pháp Tôi nghe lời ngài nói Ðược thấy Lô Xá Na. Công Ðức Huệ Bồ tát thừa oai lực của Phật quan sát khắp mười phương rồi nói kệ rằng: Các pháp không chơn thật Vọng chấp là chơn thật Cho nên các phàm phu Luân hồi ngục sanh tử. Nơi ngôn từ thuyết pháp Tiểu trí vọng phân biệt Vì thế sanh chướng ngại Chẳng rõ được tự tâm. Ðâu biết được chánh đạo Họ do huệ điên đảo Thêm lớn mọi điều ác. Chẳng thấy các pháp không Hằng thọ khổ sanh tử Người này chưa có được Pháp nhãn thanh tịnh vậy. Xưa kia tôi thọ khổ Vì tôi chẳng thấy Phật, Nên phải tịnh pháp nhãn Xem kia chỗ đáng thấy. Nếu được thấy nơi Phật Thời tâm không chấp lấy Người này thời thấy được Pháp của Phật đã biết. Nếu thấy Phật chơn pháp Thời gọi bực đại trí Người này có tịnh nhãn Hay quan sát thế gian. Không thấy chính là thấy Hay thấy tất cả pháp Nơi pháp nếu có thấy Ðây thời là không thấy. Tất cả các pháp tánh Không sanh cũng không diệt Lạ thay đấng Ðạo Sư Tự giác hay giác tha. Ngài Thắng Huệ đã nói Pháp của Như Lai ngộ Chúng tôi nghe Ngài nói Biết được Phật chơn tánh. Tinh Tấn Huệ Bồ tát thừa oai lực của Phật, quan sát khắp mười phương rồi nói kệ rằng: Nếu trụ nơi phân biệt Thời hư thanh tịnh nhãn Thêm ngu si, tà kiến Trọn chẳng thấy được Phật. Nếu rõ được tà pháp Như thiệt chẳng điên đảo, Biết vọng vốn tự chơn Thấy Phật thời thanh tịnh. Có thấy, thời là nhơ Ðây thời chưa phải thấy Xa lìa các kiến chấp Như vậy mới thấy Phật. Pháp ngôn ngữ thế gian Chúng sanh vọng phân biệt Biết thế đều vô sanh Mới là thấy thế gian. Nếu thấy “thấy thế gian” “Thấy” là tướng thế gian Như thiệt đồng không khác Ðây gọi người chơn kiến. Nếu thấy đồng không khác Nơi vật chẳng phân biệt Thấy này lìa phiền não Vô lậu được tự tại. Chỗ chư Phật khai thị Tất cả pháp phân biệt Ðây đều chẳng thể được Vì pháp tánh thanh tịnh. Pháp tánh vốn thanh tịnh Vô tướng như hư không Tất cả không năng thuyết Người trí quán như vậy. Xa lìa nơi pháp tưởng Chẳng thích tất cả pháp Ðây cũng không chỗ tu Thấy được Ðại Mâu Ni. Như ngài Ðức Huệ nói Ðây gọi là thấy Phật; Chỗ có tất cả hạnh Thể tánh đều tịch diệt. Lúc đó Thiện Huệ Bồ tát thừa oai lực của Phật quan sát khắp mười phương rồi nói kệ rằng: Hi hữu đại dũng kiện Vô lượng chư Như Lai Ly cấu tâm giải thoát Tự độ hay độ người. Tôi thấy Thế gian Ðăng Như thật chẳng điên đảo Như trong vô lượng kiếp Bực đủ trí chỗ thấy. Tất cả hạnh phàm phu Ðều mau về diệt tận Tánh nó như hư không Nên nói là vô tận. Người trí nói vô tận Ðây cũng không chỗ nói. Vì tự tánh vô tận Ðược có nan tư tận. Trong chỗ nói vô tận Không chúng sanh được có Biết chúng tánh như vậy Thời thấy Ðại Danh Xưng. Không thấy nói là thấy Vô sanh nói chúng sanh Hoặc thấy, hoặc chúng sanh Rõ biết không thể tánh. Năng kiến cùng sở kiến Kiến giả đều khiển trừ, Chẳng hoại nơi chơn pháp Người này rõ biết Phật. Nếu người rõ biết Phật Và pháp của Phật nói Thời hay chiếu thế gian Như Phật Lô Giá Na. Chánh giác khéo khai thị Ðạo một pháp thanh tịnh, Ðại Sĩ tinh tấn huệ Diễn nói vô lượng pháp. Hoặc có hoặc không có Tưởng niệm này đều trừ Như thế thấy được Phật An trụ nơi thiệt tế. Lúc đó Trí Huệ Bồ tát thừa oai lực của Phật quan sát khắp mười phương rồi nói kệ rằng: Tôi nghe pháp tối thắng Liền sanh trí huệ quang Chiếu khắp mười phương cõi Ðều thấy tất cả Phật. Trong đây không chút vật Chỉ có danh tự giả Nếu chấp có ngã nhơn Thời là vào đường hiểm. Những phàm phu chấp trước Chấp thân là thiệt có Phật chẳng phải sở thủ Họ trọn chẳng thấy được. Người này không huệ nhãn Chẳng thể thấy được Phật Ở trong vô lượng kiếp Lưu chuyển biển sanh tử. Hữu tránh nói sanh tử Vô tránh là niết bàn Sanh tử và niết bàn Cả hai chẳng nói được. Nếu theo danh tự giả Chấp lấy hai pháp này Người này không đúng thật Chẳng biết Phật diệu đạo. Nếu móng tưởng như vầy: “Ðây Phật, đây tối thắng” Ðiên đảo chẳng phải thật Chẳng thấy được Chánh giác. Biết được thật thể này Tướng chơn như tịch diệt Thời thấy đấng Chánh Giác Vượt khỏi đường ngữ ngôn. Ngôn ngữ nói các pháp Chẳng hiển được thiệt tướng Bình đẳng mới thấy được Như pháp, Phật cũng vậy. Thời quá khứ chư Phật Vị lai và hiện tại Dứt hẳn gốc phân biệt Thế nên gọi là Phật. Chơn Thật Huệ Bồ tát thừa oai lực của Phật quan sát khắp mười phương rồi nói kệ rằng: Thà thọ khổ địa ngục Ðược nghe hồng danh Phật Chẳng thích vô lượng vui Mà chẳng nghe danh Phật. Sở dĩ nơi thời xưa Chịu khổ vô số kiếp Lưu chuyển trong sanh tử Vì chẳng nghe danh Phật. Với pháp chẳng điên đảo Mà hiện chứng như thật Lìa các tướng hòa hiệp Gọi là Vô Thượng Giác. Hiện chẳng phải hòa hiệp Khứ, lai cũng như vậy Tất cả pháp vô tướng Ðây là chơn thể Phật. Nếu quán được như vậy Các pháp nghĩa thậm thâm Thời thấy tướng chơn thật Pháp thân của chư Phật. Nơi thật thấy chơn thật Chẳng thật thấy chẳng thật Hiểu rốt ráo như vậy Cho nên gọi là Phật. Phật pháp chẳng giác được Rõ đây gọi “giác pháp” Chư Phật tu như vậy Một pháp bất khả đắc. Biết do một nên nhiều Biết do nhiều nên một Các pháp không chỗ tựa Chỉ do hòa hiệp khởi. Không năng tác, sở tác Chỉ từ nghiệp tưởng sanh Tại sao biết như vậy Vì khác đây không có. Tất cả pháp vô trụ Ðịnh xứ bất khả đắc Chư Phật trụ nơi đây Rốt ráo không dao động. Vô Thượng Huệ Bồ tát thừa oai lực của Phật quan sát khắp mười phương rồi nói kệ rằng: Ðấng đại thừa vô thượng Xa lìa tưởng chúng sanh Không có ai hơn được Nên hiệu là Vô Thượng. Chỗ chư Phật đã được Vô tác, vô phân biệt Thô to vô sở hữu Vi tế cũng như vậy. Cảnh chư Phật sở hành Trong đó không có số Chánh giác xa lìa số Là chơn pháp của Phật. Như Lai quang chiếu khắp Diệt trừ những tối tăm Quang này chẳng có chiếu Cũng chẳng phải không chiếu. Nơi pháp không chỗ chấp Không niệm cũng không nhiễm Không trụ không xứ sở Chẳng hoại nơi pháp tánh. Trong đây không có hai Cũng lại không có một Bực đại trí thấy đúng Khéo an trụ thật lý. Trong không, không có hai Không hai cũng như vậy Tam giới tất cả không Là chỗ thấy chư Phật. Phàm phu không hay biết Phật khiến trụ chánh pháp Các pháp vô sở trụ Ngộ đây thấy tự thân. Chẳng thân mà nói thân Chẳng khởi mà hiện khởi Không thân cũng không thấy Là Phật thân vô thượng. Như ngài Thật Huệ nói Chư Phật diệu pháp tánh Nếu người nghe pháp này Sẽ được thanh tịnh nhãn. Lúc đó Kiên Cố Huệ Bồ tát thừa oai lực của Phật quan sát khắp mười phương rồi nói kệ rằng: Vĩ đại! quang minh lớn Bực vô thượng dũng kiện Vì lợi ích quần sanh Mà xuất hiện thế gian. Phật dùng tâm đại bi Quan sát khắp chúng sanh Thấy ở trong ba cõi Luân hồi thọ nhiều khổ. Chỉ trừ đấng Chánh Giác Ðấng Ðạo Sư đủ sức Tất cả các Trời Người Không ai cứu hộ được. Nếu chư Phật Bồ tát Chẳng xuất hiện thế gian Thời không một chúng sanh Có thể được an lạc. Như Lai đẳng chánh giác Và các chúng Thánh Hiền Xuất hiện ở thế gian Cho chúng sanh được vui. Nếu ai thấy Như Lai Vì được lợi hành lớn Nghe hiệu Phật sanh tin Thời là pháp thế gian. Chúng tôi thấy Như Lai Vì được lợi ích lớn Nghe diệu pháp như vậy Ðều sẽ thành Phật đạo. Chư Bồ tát quá khứ Do thần lực của Phật Ðược huệ nhãn thanh tịnh Rõ cảnh giới chư Phật. Nay thấy Lô Xá Na Càng thêm thanh tịnh tính Phật trí không ngằn mé Diễn thuyết chẳng thể hết. Thắng Huệ Bồ tát thảy Và tôi Kiên Cố Huệ Trong vô số ức kiếp Cũng nói chẳng thể hết./.
|


